097.456.1735
Số 26 ngõ 773 Giải Phóng - Hà Nội

Câu chuyện ngắn về chú nông dân và bác thợ săn

Chú nông dân là Người hiền lành chất phát, lương thiện. Ngày ngày đều chăm chỉ cho vịt ăn, vịt chơi rồi tắm cho vịt. Rảnh rảnh còn tâm tình với vịt, bật nhạc giao hưởng cho vịt nghe.

Cứ vậy qua ngày qua tháng. Bác thợ săn là Người nhanh nhẹn, hoạt bát, hào hoa. Ngày ngày với cây súng trên tay, bác băng băng vượt rừng vượt suối để săn tìm vịt giời. Cuộc sống của bác là những chuyến đi, đuổi bám theo những chú vịt trời. Mỗi khi đói, ĐOÀNG 1 phát là có 1 chú vịt quay ngon lành. Cứ vậy qua ngày
qua tháng.


Vào 1 ngày nọ, khi bác thợ săn đi qua cánh đồng của chú nông dân, thấy chú đang tâm tình với lũ vịt nhà,

bác cười to rồi nói: “ Anh có bị gì không thế, vịt nó làm gì biết tiếng ngƣời mà nói chuyện. Vịt là chiến lợi phẩm để ngắm + bắn = thịt thôi”
Chú nông dân đáp: “ Vịt nhà e khác vịt trời, không có em chúng nó không sống được đâu. Chúng nó sống liền với em suốt đời từ lúc mới nở, em đi đâu chúng đi đó. Bao nhiêu trứng chúng cho em hết, có khi còn giữ nhà cho em nữa.”
Bác thợ săn đáp: “ Lo tâm tính với vịt nhiều quá hay sao mà ốm o thế ?”
Chú nông dân đáp: “ Nào có gì ăn mấy đâu bác, trứng vừa đẻ ra là lo thu gom đem ấp liền để có thêm vịt. Đói thì kiếm rau quả ăn qua ngày thôi. Mà vịt cũng biết nghe giao hưởng lắm bác, cứ nghe là đẻ nhiều hơn.”
Bác thợ săn: “ Vãi cả vịt, cứ như tôi tự nhiên tự tại, để chúng tự lo, thích thì thịt, không thì cứ kệ đấy. Rồi cƣời to và đi mất theo đàn chim trời đang bay đi.”


Chú nông dân ngơ ngác nhìn theo trong phút chốc rồi lại tiếp tục tâm tình với đàn vịt.

Mới đó mà 3 năm sau, Bác thợ săn đứng tuổi hơn chút có dịp đi ngang vùng nông thôn đó. Bác chẳng thấy chú nông dân đâu nữa, chỉ thấy căn biệt thự to dùng cạnh cánh đồng năm xƣa kèm hồ nƣớc rộng mênh mông. Nằm nghỉ dưới gốc cây tí cho đỡ mệt. Khi tỉnh dậy thì thấy chú nông dân ngày nào đang đứng trước mặt mở nụ cười tươi tắn.
Bác thợ săn lên tiếng: “Chú nông dân tâm tình với vịt đây mà, sao giờ béo khỏe thế. Mà nhà giờ ở đâu rồi, sao để thằng nào cướp đất xây cái biệt thự to vật ra vậy”.
Chú nông dân đáp: “À, đây là nhà của bố thằng con em, tức là nhà em đấy ạ. Nhờ trời mưa thuận gió hòa, nhờ đàn vịt nhà mà giờ em có đƣợc nó. Đàn vịt giờ lớn quá nên em nuôi công nghiệp rồi, trứng đẻ suốt ngày. Bác nghĩ xem, từ vài chục giờ lên vài triệu con chứ ít gì. Có công nghệ có khác, nó tự ăn, tự sướng rồi tự đẻ. Em giờ chỉ có ăn với nằm chơi nên béo trắng mà thấy ngại.”
Nhìn bác thợ săn ốm o mặt ngơ ngác, chú hỏi tiếp: “ Còn bác giờ vợ con thế nào, chăm vợ bầu hay sao mà ốm thế ?”
Bác thợ săn đáp: “Vợ con gì đâu, thân mình lo còn chƣa xong, lấy về mà ôm nhau đói à”


Vừa nói xong thì bác thợ săn lại vội vàng lên đường đuổi theo đàn vịt trời xa mút mù khơi.


Còn chú nông dân thì ung dung đi bộ dưới nắng chiều êm dịp của cánh đồng quê.
 

Bình luận

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Khách hàng của tôi

khách làm website du lịch

Khách hàng bán oto

Khách hàng bán mỹ phẩm

Khách hàng chat trên page

G

097.456.1735
Nhắn tin!